Posted in

Mẹ Tôi Muốn Một Con Gái Biết Ơn Hơn, Rồi Hồ Sơ Bệnh Viện Mở Ra-nguyenhnhi201

Tôi đã không định gặp lại mẹ trong một căn phòng của Phòng Bảo trợ xã hội.

Nếu đời tử tế hơn, chúng tôi đã gặp nhau ở chợ, gật đầu rồi đi tiếp.

Nhưng đời không tử tế với những người im lặng quá lâu.

Image

Tôi tên Linh, ba mươi hai tuổi, sống ở một căn hộ nhỏ gần bến xe quận.

Tôi cắt liên lạc với mẹ sáu năm trước.

Từ ngày đó, họ hàng nghe một phiên bản rất gọn.

Tôi nguy hiểm.

Tôi bất ổn.

Tôi bỏ mẹ vì vô ơn.

Mẹ tôi, bà Hạnh, kể câu chuyện ấy rất hay.

Bà không cần hét.

Bà chỉ cần thở dài, lau khóe mắt, rồi nói rằng có những đứa con càng lớn càng đáng sợ.

Người ta tin bà vì bà biết cách đứng cạnh nỗi đau.

Bà làm như nỗi đau đó thuộc về bà.

Tôi đã từng cố giải thích.

Một lần ở đám giỗ ông ngoại, tôi nói với dì Mai rằng tôi không hề đập phá nhà.

Dì nhìn qua vai tôi.

Mẹ tôi đang đứng cách đó ba bước, mặt tái đi, tay ôm ngực.

Dì Mai kéo tôi ra sau bếp.

“Con đừng làm mẹ con kích động nữa,” dì nói.

Từ đó, tôi ngừng sửa lời đồn.

Tôi chỉ tránh những nơi có bà.

Tôi không đến sinh nhật.

Tôi không nhận điện thoại.

Tôi không trả lời tin nhắn bắt đầu bằng chữ “Mẹ chỉ muốn tốt cho con”.

Sáu năm như vậy tưởng là đủ xa.

Rồi phong bì đến.

Nó nằm trong thùng thư chung cư vào một chiều mưa.

Tên tôi bị viết thiếu dấu.

Địa chỉ lại đúng từng số phòng.

Bên trong là mẫu tham chiếu thân nhân cho hồ sơ nhận chăm sóc trẻ theo diện gia đình thay thế.

Người nộp hồ sơ là bà Trần Mỹ Hạnh.

Quan hệ với người tham chiếu: con gái ruột đã trưởng thành.

Tôi đọc dòng đó ba lần.

Tay tôi lạnh đi.

Ở cuối mẫu có một tờ giấy nhỏ do mẹ tôi viết.

Nét chữ vẫn nghiêng nhẹ như ngày bà ký sổ liên lạc cho tôi.

“Gửi lại sớm giúp cô Hạnh.”

Có lẽ bà định gửi cho dì Mai.

Có lẽ bà nghĩ tên tôi vẫn nằm trong danh sách người thân ngoan ngoãn.

Hoặc có lẽ bà tin tôi sẽ sợ.

Tôi đã sợ thật.

Tôi ngồi trên nền nhà gần một tiếng.

Ngoài cửa sổ, tiếng xe buýt thắng gấp làm kính rung nhẹ.

Tôi nhìn mẫu giấy trên tay và nghĩ đến một đứa bé chưa biết gì.

Một đứa bé có thể bước vào căn nhà của mẹ tôi với một chiếc ba lô nhỏ.

Một đứa bé có thể được dạy rằng biết ơn nghĩa là không được nói đau.

Tôi gọi bệnh viện quận vào sáng hôm sau.

Nhân viên lưu trữ bảo tôi phải nộp căn cước và đơn xin trích lục.

Tôi đến đó trong bộ áo mưa còn ẩm.

Khoa cấp cứu đã sơn lại, nhưng mùi cồn sát khuẩn vẫn làm tôi buồn nôn.

Tôi xin hồ sơ của đêm tôi mười bảy tuổi.

Tôi không nói nhiều.

Tôi chỉ ký giấy.

Ba ngày sau, tôi nhận bản sao.

Trong đó không có cảnh phim nào.

Chỉ có chữ của bác sĩ.

Bệnh nhân hoảng loạn khi nghe nhắc đến mẹ ruột.

Người giám hộ phủ nhận sự việc và gọi bệnh nhân là đang diễn.

Nhân viên công tác xã hội khuyến nghị không trả bệnh nhân về nhà trong đêm.

Tôi đọc đến đó thì ngồi xuống ghế đá ngoài sân bệnh viện.

Tôi đã tưởng ký ức của mình sẽ nhỏ đi theo thời gian.

Nó không nhỏ đi.

Nó chỉ chờ một con dấu đỏ.

Tôi đi photo, kẹp bản sao sau mẫu tham chiếu, rồi viết một câu ngắn.

Tôi không khuyến nghị bà Hạnh chăm sóc trẻ vị thành niên.

Tôi gửi bằng chuyển phát bảo đảm.

Sau đó, tôi nhận cuộc gọi của chị Thảo.

Chị nói cơ quan cần tôi có mặt trong buổi rà soát cuối.

Tôi hỏi có bắt buộc không.

Chị im lặng một nhịp.

“Không,” chị nói. “Nhưng nếu chị đến, tôi nghĩ một đứa trẻ nào đó sẽ được bảo vệ tốt hơn.”

Tôi đến.

Mẹ tôi đã ở đó trước.

Bà mặc áo lụa màu kem, tóc búi thấp, móng tay sơn hồng nhạt.

Bà nhìn tôi như nhìn một vết bẩn trên khăn trải bàn.

“Linh,” bà nói. “Con lại muốn gây chuyện à?”

Tôi ngồi xuống.

“Con đến vì được mời.”

Bà cười với chị Thảo.

“Con bé rất nhạy cảm,” bà nói. “Nó từng làm cả nhà sợ.”

Chị Thảo không cười lại.

Chị mở tập hồ sơ màu vàng.

Trên bàn chỉ có tiếng giấy chạm giấy.

Mẹ tôi bắt đầu kể về căn phòng trống trong nhà.

Bà nói đã chuẩn bị bàn học, chăn mới, và một tủ quần áo sạch sẽ.

Bà nói mình có kinh nghiệm làm mẹ.

Bà nói tôi là ngoại lệ đau lòng.

“Lần này,” bà nói, “tôi chỉ muốn một đứa trẻ biết đón nhận tình thương.”

Tôi nhìn xuống tay mình.

Tôi không muốn khóc trước mặt bà.

Không phải vì xấu hổ.

Vì bà luôn dùng nước mắt của tôi làm bằng chứng.

Chị Thảo rút mẫu tham chiếu ra.

Mẹ tôi hơi nghiêng người.

“Cái đó không cần đọc đâu,” bà nói. “Chắc người nhà tôi đã xác nhận rồi.”

“Chúng tôi đọc mọi phản hồi,” chị Thảo đáp.

Bà nhìn tôi.

Trong mắt bà có một câu hỏi.

Mày đã làm gì?

Tôi không trả lời.

Chị Thảo đọc phần đầu.

Tôi không khuyến nghị bà Trần Mỹ Hạnh chăm sóc trẻ vị thành niên.

Bà bật cười.

“Nó thù tôi,” bà nói. “Nó bỏ nhà rồi muốn phá tôi.”

Chị Thảo lật trang.

Chiếc kẹp giấy bật nhẹ.

Tôi nghe tiếng mưa ngoài hành lang.

Tôi nghe cả tiếng tim mình.

Rồi chị Thảo đọc dòng bệnh viện.

Người giám hộ gọi bệnh nhân là đang diễn.

Mẹ tôi ngồi im.

Bà đã dùng câu đó quá nhiều năm.

Bây giờ nó trở lại bằng mực đen.

Sự thật không cần la lớn; nó chỉ cần đúng địa chỉ.

Chị Thảo đặt trang bệnh viện xuống.

“Cô Hạnh,” chị nói, “vì sao hồ sơ cấp cứu ghi cô là yếu tố nguy cơ?”

Mẹ tôi nhìn chị như thể chị vừa nói sai vai.

“Tôi là mẹ nó,” bà đáp.

“Điều đó không trả lời câu hỏi.”

“Linh lúc đó bịa chuyện.”

Chị Thảo lật sang trang ghi chú công tác xã hội.

“Bác sĩ ghi nhận câu đó ngay trong đêm.”

Mẹ tôi quay sang tôi.

“Con muốn mẹ mất cơ hội làm việc thiện à?”

Tôi thấy câu đó thật quen.

Bà luôn biến hậu quả thành món nợ của tôi.

Tôi hít vào.

“Con muốn một đứa trẻ không phải học cách im lặng để được ăn cơm,” tôi nói.

Mẹ tôi tái mặt.

Chị Thảo ghi một dòng vào biên bản.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Một anh cán bộ bước vào với bản sao phong bì chuyển phát.

Anh đặt nó xuống bàn.

Chị Thảo nhìn mã vận đơn.

Rồi chị nhìn mẹ tôi.

“Có điều này cần làm rõ,” chị nói.

Mẹ tôi nói rất nhanh.

“Nếu Linh gửi thì rõ ràng nó cố ý.”

“Không,” chị Thảo nói. “Mẫu tham chiếu này ban đầu được gửi từ địa chỉ của cô.”

Căn phòng lặng hẳn.

Tôi nhìn phong bì.

Góc trái có chữ ký của mẹ tôi.

Bà đã tự gửi đường dây cứu mình đến tay tôi.

Có thể bà nhầm.

Có thể bà ghi danh sách quá vội.

Có thể bà vẫn nghĩ tôi là đứa con sẽ nhận lỗi thay bà.

Nhưng chữ ký đó không nói dối.

Chị Thảo đóng tập hồ sơ.

“Buổi rà soát tạm dừng,” chị nói. “Hồ sơ của cô sẽ được chuyển sang hội đồng thẩm định lại.”

Mẹ tôi đứng bật dậy.

“Chỉ vì lời một đứa con bất hiếu?”

Chị Thảo giữ giọng đều.

“Không. Vì tài liệu bệnh viện và phản hồi thân nhân. Vì cô tự gửi mẫu tham chiếu cho người bị cô mô tả là nguy hiểm.”

Mẹ tôi nhìn quanh phòng.

Không ai cứu bà khỏi câu của chính bà.

Bà quay sang tôi.

“Con hài lòng chưa?”

Tôi từng nghĩ mình sẽ có một câu trả lời lớn.

Tôi từng nghĩ ngày đó đến, tôi sẽ kể hết mọi thứ.

Nhưng khi nó thật sự đến, tôi chỉ thấy mệt.

“Không,” tôi nói. “Nhưng con thấy nhẹ hơn.”

Một tuần sau, chị Thảo gọi lại.

Hồ sơ của mẹ tôi bị dừng vô thời hạn.

Không có đứa trẻ nào được đưa về nhà bà.

Dì Mai nhắn tin cho tôi lúc gần nửa đêm.

Tin nhắn chỉ có một câu.

Mẹ con bảo là giấy tờ giả, nhưng cô thấy chữ ký trên phong bì rồi.

Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống.

Tôi không trả lời ngay.

Sự thật đến muộn vẫn có việc để làm.

Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện lấy thêm một bản sao.

Không phải để đánh nhau với mẹ.

Không phải để đăng lên mạng.

Tôi giữ nó trong một bìa nhựa màu xanh.

Trên bìa, tôi viết ngày tháng.

Không phải ngày tôi bị thương.

Không phải ngày tôi cắt liên lạc.

Tôi viết ngày một người lớn cuối cùng đã đọc kỹ.

Đó là cú xoay cuối cùng mà mẹ tôi không bao giờ hiểu.

Tôi không thắng vì làm bà mất mặt.

Tôi thắng vì lần đầu tiên, một hồ sơ về tôi không do bà kể.